Thế giới rộng lớn như vậy vẫn gặp được anh

Thế giới rộng lớn như vậy vẫn gặp được anh
Thế giới rộng lớn như vậy nhưng vẫn gặp được anh
Thế giới rộng lớn như vậy vẫn gặp được anh. Thật may mắn làm sao.. không ngờ mình vẫn gặp được nhau giữa thế giới rộng lớn như thế

Những kí ức thuở thiếu thời vẫn in sâu trong những giấc mơ của em. Ngày khi mà những áp lực vẫn chưa đè nặng lên những đứa trẻ, những vô tư hồn nhiên chưa bị đánh mất để đắp lại bằng sự trưởng thành.

Trong lúc bế tắc và khó khăn nhất, anh như tia sáng le lói chỉ đường trong khu rừng mờ mịt của em. Anh mang ánh sáng đến xua tan đi bóng tối, màn đêm dày đặc trong tâm hồn tưởng như đã không thể cứu rỗi.

Cảm ơn người
Đã bên tôi ngày ấy
Giữa cô đơn
Và tuyệt vọng vô cùng.

Cảm ơn người
Đã từng là tinh thần
Đưa tôi qua
Muôn trùng bế tắc.

Trong một khoảnh khắc, em chợt nhận ra thế giới này từng vô vị biết bao trước khi em nhìn qua đôi mắt người.

Rồi cứ thế ta cùng nhau đi qua những năm tháng dài rộng của tuổi hoa niên, cùng nhau bước đến hành trình trưởng thành. Và những đứa trẻ năm ấy cũng dần rời khỏi bến đỗ thanh xuân, để đi đến những ngã rẽ tiếp theo trong cuộc đời. Chúng ta dần trở nên bận rộn và ai cũng có những ước mơ, cuộc sống của riêng mình. Chẳng biết làm sao để có thể thu hẹp lại khoảng cách xa xôi ấy khi thời gian và khoảng cách địa lí cứ thế đẩy ta đến những miền trời khác nhau.

Gặp gỡ buổi thanh xuân, để rồi theo dòng chảy thời gian lại lạc mất nhau giữa biển người tấp nập. Tuổi 18 đã vĩnh viễn nằm lặng dưới những hồi ức đẹp đẽ ngày ấy, dưới những ngày thu ửng nắng vàng. Trời thu năm nay cũng xanh trong và đẹp như vậy, mây trắng vẫn nhẹ nhàng trôi. Chỉ khác thời điểm đó, chúng ta vẫn còn nhau.

Suy cho cùng, chúng ta cũng chỉ là những thiên thể nhỏ bé giữa ngân hà. Vốn dĩ chẳng thể thắng lại được bước chân của thời gian, vật đổi sao dời của bể đời. Điều duy nhất mình có thể làm là chấp nhận và tập làm quen với những thay đổi.

Thế giới rộng lớn như vậy nhưng vẫn gặp được anh. Thời hoa niên em đã mượn anh một đoạn đường, để mai này ngoảnh đầu lại thấy đôi mình đã từng viết lên một câu chuyện đẹp đẽ đến thế. Cuộc đời này chính là một đại dượng rộng lớn, còn anh và em như những chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt nước. Giữa nơi biển cả vô tận, mỗi người một hướng, không hẹn ngày tương ngộ. Chỉ biết hy vọng, đoạn đường sau này của anh sẽ an nhiên hạnh phúc. Hy vọng cuộc đời sẽ đối xử với anh dịu dàng hơn một chút.

Em tin rằng mọi chuyện xảy đến đều có nguyên do, tương ngộ biệt ly trong đời đều là sự sắp đặt của cao xa. Cùng nhau thực hiện ước mơ, rồi sẽ đến một ngày chúng ta gặp lại nhau.

“Giữa ngàn vì sao tinh tú, anh vẫn là ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm”

Tạm biệt, người từng là giấc mộng thuở ban đầu của em.

Pannie

Hi. Mình là Phương Anh. Chào mừng bạn đến với blog của mình. Đây là góc trú ẩn tâm hồn nhỏ, là nơi ghi lại kiến thức, kinh nghiệm cùng với những câu chuyện trong cuộc sống thường ngày mà mình muốn chia sẻ đến mọi người. Hi vọng mọi người sẽ tìm thấy được sự bình yên và một chút niềm vui khi đọc blog của mình. Nếu bạn yêu thích và cảm thấy những bài viết trên blog đem lại nhiều lợi ích và sự tích cực cho bạn, bạn có thể giúp mình duy trì và phát triển blog bằng cách Donate cho mình nhé.

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.