Tiếng chim hót trong bụi mận gai: Thiên tình sử đầy bi thương

Cuốn sách ” Tiếng chim hót trong bụi mận gai”: Một tình sử đầy éo le mà rất lãng mạn day dứt suốt ba thế hệ nhà Cleary. Tác phẩm là một câu chuyện xuất sắc. 

Nó thể hiện rõ sự ngang trái của tình yêu, và tâm tư khi yêu của người phụ nữ. Nó cũng lên án phần nào vấn đề “Trọng nam khinh nữ”. Khi mà phụ nữ vẫn bị coi không bằng con trai trong xã hội xưa. Ở đó con trai sẽ có nhiều quyền lợi và lợi ích hơn mà con gái không thể có được.

Câu truyện tình yêu của 3 thế hệ phụ nữ nhà Cleary rất khác nhau, và cách ứng xử của họ cũng khiến chúng ta phải suy ngẫm. 

1. Về cuốn sách

 
Tiếng chim hót trong bụi mận gai (The Thorn Birds) là một cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất năm 1977của tác giả người Úc Colleen McCullough . Những câu chuyện tập trung vào những gia đình Cleary và nhịp những năm 1915-1969, mang tính sử thi đậm nét. 
 
Tác phẩm không được thể hiện theo từng chương mà theo từng giai đoạn. Mỗi giai đoạn mang tên của một nhân vật tiêu biểu cho giai đoạn đó. Nổi bật giữa mạch tự sự về một gia đình là mối tình đẹp, đầy đam mê nhưng cũng lắm trái ngang và bị ngăn cấm giữa Meggie, cô con gái duy nhất của dòng họ Cleary, và vị linh mục Ralph de Bricassart. 
 
 
 

2. Cuốn sách Tiếng chim hót trong bụi mận gai hướng đến ai?

 
Đầu tiên, tiểu thuyết ” Tiếng chim hót trong bụi mận gai” là tiểu thuyết tình cảm. Bởi vậy, nó phù hợp với hầu hết mọi người và những độc giả yêu thích thể loại này.
 
Thứ hai, cuốn tiểu thuyết được viết với văn phong tự nhiên, cùng lối miêu tả nội tâm nhân vật tinh tế, sâu sắc. Do đó, nếu yêu thích thể loại truyện miêu tả chân thực tâm lý nội tâm nhân vật và cuộc sống, bạn có thể nghiền ngẫm cuốn tiểu thuyết này.
 
Thứ ba, cuốn sách cũng là một liều thuốc tốt cho những con người đang có cảm xúc lưng chừng, vô định trong tình yêu. Bạn sẽ thấy trong cuộc sống đời thường hằng ngày, Meggie là một cô gái xinh đẹp, đằm thắm và dịu dàng. Nhưng, trong tình yêu, nàng gai góc và bản lĩnh nhường nào để có được tình yêu thuộc về mình.  
 

3. Chi tiết đặc sắc trong “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”

 
  • Hình ảnh tiếng chim hót

 
Câu chuyện bắt đầu với hình ảnh của một loài chim chỉ có trong truyền thuyết, bay khắp nơi tìm một cành gai nhọn rồi lao mình vào. Giữa cơn hấp hối, nó cất tiếng hót véo von, hay hơn tất cả mọi tiếng hót của các loài chim trên cõi đời này. Nó khiến cho “trời đất ngưng đọng lại để lắng nghe, còn Thượng đế trên cao thì mỉm cười. Bởi rằng sự tuyệt vời chỉ có được bằng niềm đau vô tận ấy…”, báo hiệu trước kết thúc bi kịch cho một mối tình.
 
  • Hình ảnh đóa hoa hồng

Hình ảnh hoa hồng xuất hiện rất nhiều trong “The Thorn Birds”, bởi nó là hình ảnh biểu trưng cho Meggie, một đóa hoa hồng xinh đẹp nhưng mang một cuộc đời đầy bi kịch. Hoa hồng hiện thân trong hình ảnh những lớp tro khi Ralph giằng xé với những tâm sự cuối cùng trước lúc quyết định từ bỏ Meggie để sống hết mình vì Chúa. 
 
Hoa hồng xuất hiện trọng những buổi đi dạo của hai người, trong cuốn Kinh thánh của Ralph để gợi ông nhớ chút gì đó về mối tình sâu đậm đã qua, về người con gái luôn chiếm giữ tâm hồn và trái tim ông, về một lần phản bội lại Chúa để đến với tình cảm trần thế. Hoa hồng hiện lên trong màu áo của Meggie, màu hoa hồng tro, màu áo mà nàng đã mặc những lần đi gặp Ralph. 
 
Và hoa hồng lại xuất hiện lần nữa, một lần cuối cùng ở cuối truyện, khi cuốn sử thi về gia đình Cleary đã đi đến hồi kết: “Những chồi nụ và những mầm xanh nẩy nở rồi héo tàn; rồi những ước mơ mới lại đến, tiếp tục một chu kỳ không thay đổi, mãi mãi không hề dừng lại ở nơi kết thúc. […] Chu kỳ cứ tiếp tục với những người xa lạ…” Hoa hồng nở rồi tàn, tàn rồi lại nở, một vòng tuần hoàn khép kín không bao giờ thay đổi, như những thế hệ con người nơi đất Úc châu này, luôn tồn tại và phát triển, mở ra một thiên sử thi khác, của những ước mơ và những câu chuyện khác…
 
 

tiếng chim hót trong bụi mận gai

 

4. Tóm tắt Tiếng chim hót trong bụi mận gai

 

Cuốn tiểu thuyết đi từ nhân vật chính Meggie.

Khi mà cô còn là một cô bé con luôn chịu cảnh cha đi làm xa, người mẹ thương con nhưng luôn tỏ ra lạnh lùng như bức tượng. Bà mang trong lòng bà một bí mật không thể nói ra. 

Nhận lời mời của người chị xa cách và giàu có Mary Carson, nay đã là bà góa và không còn sống được bao lâu nữa, Padric Cleary – cha của Meggie – dắt díu cả gia đình đến nước Úc, vùng Drogheda để sinh sống và làm việc trong trang trại của Mary. Khoảnh khắc mà gia đình Cleary bước xuống từ tàu hỏa, lần đầu tiên đặt chân lên nước Úc, linh mục Ralph de Bricassart đã ở đó. 

Bi kịch tình yêu bắt đầu

 Và từ đấy, ông không bao giờ có thể rời mắt khỏi Meggie. Đó là cái khoảnh khắc định mệnh, mở đầu cho câu chuyện tình đắm say nhưng đầy ngăn cấm sau này, khi Ralph nhận ra “đây là đứa con gái đẹp và đáng yêu nhất mà ông chưa từng gặp. Màu tóc không thể nào mô tả được, không nâu mà không vàng, một sự hòa hợp tuyệt vời của cả hai màu. Cô bé đã nhìn ông bằng đôi mắt màu xám ánh lên màu bạc, con ngươi trong suốt óng ánh như những viên ngọc.”

Trong suốt khoảng thời gian ấu thơ, tuổi dậy thì và khi dần dần trở thành một thiếu nữ trưởng thành, linh mục Ralph luôn ở đó, bên cạnh Meggie. Ông nâng đỡ và chỉ bảo cho cô khi cô cần một người để tâm sự, để giải tỏa những nỗi niềm trong lòng. 

Và cũng từ những ngày tháng ấy, tình cảm của linh mục Ralph dành cho Meggie càng lớn dần thêm: “Cô bé làm cho linh mục xúc động sâu xa mặc dù ông không biết tại sao”, “Điều khó có thể chấp nhận, cô bé đã lấp cái khoảng trống mà Chúa của ông không thể lấp được, vì rằng cô bé có một sức hấp dẫn và một nhân cách rõ nét”. Ông nhận ra hoàn cảnh của Meggie, đứa con gái duy nhất trong gia đình. 

Nàng lớn lên giữa sự coi thường của nhiều người vì trót mang thân phận phụ nữ. Ông nhận ra khát khao làm mẹ và có một mái ấm gia đình của Meggie, thứ mà ông không thể cho cô.

 Gấp lại cuốn sách, trong lòng tôi lúc đó cứ văng vẳng câu nói của đấng Hồng Y Victoria :
 
Họ cũng là người… những người nghe lời xưng tội của các đấng vĩ đại ấy mà. Đừng bao giờ quên điều đó. Chỉ khi làm lễ, linh mục mới là cái bình của Chúa. Ngoài ra ông ta chỉ là người. Qua ông ta mà Chúa tha tội, Chúa ban sự tha thứ, nhưng nghe kẻ có tội và đưa ra sự phán xét của mình lại là con người – tr. 546.
 
Có lẽ những cảm xúc còn đọng lại sau khi đọc khiến cho ta có cảm giác đó.
 
Phải, tất cả các nhân vật trong tiếng chim hót trong bụi mận gai đều là con người, mỗi người đều đau một nỗi đau khác nhau. Nhưng họ đều đau khổ. Những người khác thường so sánh Tiếng chim hót trong bụi mận gai với Cuốn theo chiều gió. Hai tác phẩm đều mang những dấu ấn riêng của nó, nếu đem so sánh thì thật không công bằng.
 
Cuốn sách đã vẽ nên một bức tranh về thiên nhiên nước Úc thật sống động, chân thực và đầy màu sắc.
 
Ngoài tình cảm giữa con người với nhau, tình yêu dành cho đất đai, cho nơi mình sinh sống cũng thật cao cả, đẹp và thiêng liêng. Tình yêu dành cho đất, cho Dogheda, chỉ cần yêu thôi không đòi hỏi gì thì tình yêu đó luôn luôn đẹp và cao quý.
 

Cuốn sách như một cuốn sử thi về một gia đình, về mỗi thành viên của gia đình đó.

 Số phận của họ, cứ thế trải qua cùng những năm tháng dài, qua những điều khắc nghiệt hay tươi đẹp của thiên nhiên.
 
Cả ba người phụ nữ trong ba thế hệ của Dogheda đều thật đáng thương, thật bất hạnh. Fiona, người có được tình thương của rất nhiều người. Nhưng, bà lại cứ luôn dửng dưng, cứ mãi vô hồn và bà chẳng bao giờ cười. Nụ cười của bà đã tắt theo người cha của đứa con đầu, nhưng không phải là chồng bà. Bà sống lầm lũi, cam chịu và đầy đau khổ. Đến khi bà nhận ra người bà thực sự yêu thì họ đã không còn trên cõi đời này nữa rồi.
 
Meggie, tuy không có được tình yêu của mẹ trọn vẹn nhưng cô được các anh và ba vô cùng yêu quý. Cô khác lạ, thiếu thốn sự quan tâm dạy bảo để trở thành một người con gái khi còn nhỏ. Lớn lên, cô phải trả giá cho cái việc của mình quá đắt đỏ. Cô yêu một vị linh mục, thách thức với chúa trời đối với tình yêu đấy. Cô khổ đau vì cô muốn sở hữu thứ không thuộc về cô.
 
Rồi cô hành động như để trả thù, tìm hình bóng người mình yêu ở một con người khác. Vì kiêu hãnh, cô chấp nhận cô đơn, tổn thương và cả tủi nhục. Cô tự hành hạ chính mình đau khổ khi cứ cố chấp giữ mãi tình yêu với một người mà cô không thể yêu.
 
Cuối cùng, cái tình yêu ngang trái của cô cũng phải trả giá. Một cái giá mà “Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại”. Như trong lời đề tựa đã viết: “Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và hoạ mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được.Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính Thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Ít ra thì truyền thuyết nói như vậy”
 
 Jestine, cô cũng bất hạnh vì không có được tình yêu của mẹ và những người xung quanh. Cô không thuộc về Dogheda, nơi mà tất cả mọi người thuộc về. Cô khao khát thể hiện mình qua một người khác. Cô đam mê điều đó đến mức muốn trở thành diễn viên. 
Cô cũng chịu nổi đau tột cùng khi mất đi em trai, người yêu thương cô nhất, người mà cô gọi là lương tâm của cô. Thật may là cô đã nhận ra cô có thể yêu người khác. Và cuối cùng, cô cũng được yêu bởi một người có khả năng bao dung, thấu hiểu con người cô. Có lẽ, cô chính là điểm sáng cuối cùng cho một sử thi đầy đau khổ của gia đình có hơn 10 người con nhưng chẳng có lấy một người hậu thế.
 
Cha Ralph, vị linh mục đã dằn vặt chính mình cả một cuộc đời. Ông yêu Meggie khi cô còn là một cô bé 9 tuổi. Tình yêu đó lớn dần theo năm tháng. Ông tìm mọi cách để được ở bên cô, dành cho cô những điều ấm ám nhất, tốt đẹp nhất. Nhưng Ông đã phải đứng giữa sự lựa chọn là tình yêu trai gái hoặc là chức sắc bên Chúa. Sự háo danh đã giết chết tình yêu trong lòng khiến ông phải thốt lên : “Ta yêu em, nhưng ta là một linh mục”
 
Rồi tuy yêu em nhưng ta còn tình yêu với chúa, ta phải phụng sự chúa, và từ bỏ em. Ra đi lao mình vào con đường thăng tiến thẳng đến Vantican nhờ bán người yêu lấy 13 triệu bảng anh. Rồi chính ông không có đường lùi. Cứ phải luôn đau đáu nhớ về một người, cứ phải luôn cô đơn, nỗi cô đơn mang tên nhớ người yêu : Meggie
 
Trái tim có những quy luật mà chỉ những kẻ yêu nhau mới hiểu được “. Câu nói gây ám ảnh về một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp, vừa mãnh liệt vừa đau thương sau khi đọc tác phẩm “Tiếng chim hót trong Bụi mận gai” của nữ văn hào Colleen McCullough.
 
Phải chăng khi ông cùng Meggie thực sự thuộc về nhau, đó là tiếng hát của con chim bị gai đâm vào ngực đến rỉ máu những vẫn không ngừng hót.
 
Tình yêu của Hồng Y Ralph và Meggie không phải là tình yêu trong sáng. Họ yêu và muốn chiếm đoạt lấy tình yêu. Một tình yêu ích kỷ nên đầy khổ đau.
 
Cha Ralph cũng giống với rất nhiều người hiện giờ, yêu em nhưng…..
 
Khoảng cách của chữ nhưng đó là sự tham lam, vừa muốn cái này vừa muốn cái kia. Cả cuộc đời chỉ đuổi theo thứ không mang lại niềm vui cho mình. Ông bỏ quên và không thừa nhận tình yêu, niềm vui, niềm hạnh phúc thực sự của mình. Ông đã bước một chân qua khỏi cái ranh giới thiêng liêng mà ông đặt ra, nhưng không chịu bước hẳn cả hai chân. Nên cứ như vậy, ông dằn vặt đến chết trong cái lồng vàng ông tự vẽ ra.
 
Xuyên suốt cuốn sách ngoài sự hùng vĩ của thiên nhiên, chỉ cảm nhận được nỗi đau. Và chẳng bao giờ có ai trải qua được nỗi đau của người khác, số phận dành cho mỗi người nỗi đau riêng. Quan trọng là con người ta đối diện với nỗi đau đó như thế nào thôi.
 

Cuốn sách đã kết thúc,

Câu chuyện tình của Meggie và Ralph đã khép lại. Thế nhưng cuộc sống nơi bối cảnh của tiểu thuyết thì không bao giờ đóng. Nó vẫn tiếp diễn, bên ngoài khuôn khổ của cuốn sách này. Một kết thúc vừa đóng, vừa mở, để lại nhiều dư vị cho người đọc, nhất là những câu văn cuối

“Con chim mang chiếc gai nhọn xuyên qua ức vẫn tuân theo một quy luật bất biến, tôi không hiểu điều gì đã thúc đẩy nó tự đâm suốt vào tim và lịm dần trong tiếng hót. Vào lúc gai nhọn xuyên qua, nó không hề ý thức cái chết đang chực chờ, nó chỉ mải mê hót và hót cho đến khi không còn hơi thở để cất thêm một nốt nhạc nào nữa. Nhưng chúng ta, khi tự ghim vào lồng ngực những chiếc gai nhọn, chúng ta biết, chúng ta hiểu, vậy mà chúng ta vẫn làm. Chúng ta vẫn làm.”

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

5. Lời kết:

 

“Tiếng chim hót trong bụi mận gai” trở thành “nỗi đau tuyệt vời” của số phận, của tình yêu. Là bản tình ca về những trái tim dám yêu, dám hận, dám đấu tranh cho hạnh phúc – dù chỉ là thứ hạnh phúc nhỏ bé giữa muôn ngàn bi kịch.

Hãy thử một lần đắm say vào tình yêu như Meggie, một lần dũng cảm theo đuổi đến cùng tình yêu của mình. Để sau này chẳng hối tiếc, dù rằng: 

” Khi vở kịch cuối cuộc đời hạ màn

Người vẫn chỉ là người đàn ông danh vọng Đem tình yêu vùi vào trong ký ức

Hoa hồng và tàn tro…

Có con chim hót mãi trong bụi mận gai

Cạn kiệt máu trong tim mà tình yêu vẫn say ngủ 

Thôi đừng tiếc….”

Xem thêm: Muôn kiếp nhân sinh

 

Bình luận: