Review lối sống tối giản của người Nhật –Sasaki Fumio

Lối sống tối giản của người Nhật –Sasaki Fumio

 

Nếu bạn nào bảo cuốn “Lối sống tối giản của người Nhật” chỉ là việc dọn dẹp và vứt bỏ đồ đạc thì tôi cam đoan, một là bạn chưa đọc cuốn sách sách này, hai là bạn chỉ nghe đâu đó. Một câu rất hay của Đức Đạt Lai Lạt Ma và đó cũng là lý do mình đọc cuốn này này :

Ra đời hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay

 

Chương 1: tại sao lại có những người sống tối giản.

 

Tác giả nhận định những người sống tối giản luôn cảm thấy vui vẻ, mới lạ mỗi ngày. Ông trích câu của Tyler Durlen trong Sàn Đấu Sinh Tử: Rốt cuộc, chúng ta ta lại trở thành nô lệ của chính những món đồ mà ta sở hữu”. Smile. Giống câu “Chúng ta là nô lệ cho lúa mỳ” của Harari trong Sapiens. 

Khi tác giả thực hiện lối sống tối giản, cuộc sống của ông đã thay đổi hoàn toàn.

Ông bắt đầu bằng việc dọn dẹp nhà cửa, rửa chén bát đũa ngay khi ăn xong, vứt bớt đồ đạc cũ. Thực hiện lối sống lành mạnh: bỏ rượu bia, ngủ sớm có sức khoẻ tập trung vào công việc tốt hơn, dậy sớm nhâm nhi tách trà, tận hưởng khung cảnh thơ mộng theo từng mùa, và cảm thấy cuộc sống thật tuyệt diệu.

Lối sống tối giản không chỉ đến từ bên ngoài mà nó còn đến từ bên trong tư duy của chúng ta. Việc chọn lọc thông tin báo chí, MXH…chúng ta sẽ có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống giảm bớt việc lãng phí thời gian online vô bổ.

 

Chương 2: tại sao đồ đạc lại chất nhiều đến vậy?

 

Để trả lời cho câu hỏi này, trong ” Lối sống tối giản của người Nhật”, ông đưa ra rất nhiều lý do mình cảm thấy nó cũng khá thuyết phục và điển hình đúng cho đại đa số.

 

+Thứ 1 là do chúng ta luôn có ham muốn sở hữu những món đồ mà mình mong ước. Những bộ quần áo, giày dép, túi sách mà bạn đã dự định mua khi có thưởng, khi lấy lương…Mua đợt sales, mua để đi du lịch, dự tiệc, cưới xin chúng ta mua quá nhiều và chất đầy thành núi mà vẫn thấy “chẳng có gì để mặc ra ngoài”.

+Thứ 2 là da thói quen nhanh chán chỉ khi mới mặc 2 hoặc 3 lần chúng ta đã ko còn hài lòng không cảm thấy vui thích khi được mặc nó nữa chúng ta lại vứt vào góc tủ.

+Thứ 3 do chúng ta chỉ thích những thứ mới mẻ, với sự bùng nổ của các cuộc “ Cách mạng thời trang” các bộ sưa tập mới. Các trend mới chúng ta cần sự thời thượng chúng ta phải mua để thoả mãn cảm giác được sở hữu của chính bản thân mình và con mắt người xung quanh.

+Thứ 4 chúng ta luôn trong trạng thái không được thoả mãn: có rất nhiều cô gái luôn trong thói quen chán nản là mua sắm. Chúng ta mua nhiều hơn, mua những thứ đắt hơn. Với nhiều phụ nữ, việc mua sắm là mang lại cảm giác vui vẻ và kích thích.

Nhìn vào thực tế xã hội ngày nay nhiều khi chúng ta thấy việc mua sắm quần áo đổi nhà đổi xe, đồng hồ, thậm chí là đổi bạn gái liên tục…có khi thoả mãn cảm giác sở hữu, hoặc các mối quan hệ làm ăn kinh doanh xã giao bắt buộc chúng ta phải mua nhiều hơn và hữu nhiều hơn.

 

Chương 3: là 55 quy tắc vứt bỏ đồ đạc.

 

Chương này mình thấy có quá nhiều quy tắc cảm giác lan man và nó dường như phù hợp với cuộc sống của một người độc thân hơn là cuộc sống của người có gia đình.

 

Trong “lối sống tối giản của người Nhât”, việc mời bạn bè về nhà ăn lẩu hay nướng là bất khả thi với tác giả. Vì nhà ông không có dụng cụ hay đồ nấu lẩu. Trong khi những người có gia đình vẫn sắm hàng đống dụng cụ bếp: lò vi sóng, lò nướng, bếp từ, bếp nướng, các loại đồ chơi cho trẻ…Quan trọng vẫn là cách bài trí và sắp xếp.

Việc vứt bỏ chỉ đơn giản là dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc.

 

 Những đồ hư hỏng hoặc đồ trong quá 1 năm không dùng tới thì bỏ hết đi. Bố trí lại phòng ốc sao cho khoa học và tận dụng hết không gian nhà. Những đồ không dùng tới các bạn có thể mang làm đồ từ thiện, thanh lý hoặc cho tặng những người đang có nhu cầu. Đây là hai chương mình thấy thật sự rất hay trong cuôn sách ” Lối sống tối giản của người Nhật” và mang nhiều giá trị nhất trong cuốn sách này.

Khi vứt bỏ bớt đồ đạc, chọn cho mình lối sống giảm bớt với các ham muốn sở hữu với đồ đạc…Chúng ta tập trung vào làm mình hạnh phúc từ bên trong nội tâm nhiều hơn là những đồ vật sở hữu ngoài thân. 

Khi không còn so sánh mình với người khác và không con sợ cái nhìn của người khác chúng ta bớt căng thăng, giảm bớt sự bất hạnh, sự ganh đua, được là chính mình và thoả mãn với những cái gì mà mình đang có.

Sau đó là việc kiểm soát lượng thông tin tiếp nhận trên facebook, Youtube…

 

Bởi vì bộ não của chúng ta như ( ổ cứng, bộ nhớ, bộ vi xử lý…) từ thời Edo cách đây 400 năm trước đã không tiến hoá thêm nữa. Việc nạp dư thừa thông tin nhất là những thông tin tiêu cực tràn lan trên MHX sẽ khiến bộ não chúng ta quá tải dẫn đến việc căng thẳng, trầm cảm và stress.

Chúng ta tối giản ngay cả trong các mối quan hệ. 

 

Việc giảm bớt các mối quan hệ xã giao, chỉ tập trung vào xây dựng những mối quan hệ với những người bạn thân nhất, chúng ta sẽ biết trân trọng nhau hơn.

Trên đây là tất cả những gì tác giả Sasaki đã chia sẻ với chúng ta về cách sống của ông. Bạn có thể tham khảo, còn việc lựa chọn sống như thế nào sau cùng vẫn là ở bạn…

Bình luận: